Con người đều được sinh ra, và cuối cùng, tất cả phải đối mặt với sự chết. Dù mỗi người đều sống siêng năng, nhưng trái với ý muốn của họ, cuối cùng ai cũng sẽ chết. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã phán rằng “ngươi có tiếng là sống, nhưng mà là chết”.
Theo bản năng, nhân loại chống lại sự chết, song không ai có thể thoát khỏi sự chết bằng sức riêng của mình. Vậy nên, Cha đã đến thế gian này, mang theo lẽ thật để giải phóng chúng ta khỏi sự chết. Nhờ ân huệ cứu rỗi của Ngài, chúng ta được nhận phước lành sự sống đời đời. Bởi vậy, thật hạnh phúc thay cho các vị, những người được hưởng phước lạc đời đời trên vương quốc trên trời, nơi không có sự chết, không có nỗi buồn và không có đau đớn. Chúng ta hãy dâng cảm tạ lên Đức Chúa Trời, Đấng đã ban cho chúng ta thịt và huyết không hề chết của Ngài thông qua Lễ Vượt Qua, mà nhờ đó chúng ta được sống đời đời trên Nước Thiên Đàng.
Trong Kinh Thánh, có câu chuyện về một người giàu đã phớt lờ lời của Đức Chúa Trời, và một người ăn xin sống nhờ đức tin vào Đức Chúa Trời. Dù cả hai đều đã chết, nhưng số phận của họ hoàn toàn khác nhau. Một người được hưởng vinh hiển trong vòng tay của Đức Chúa Trời, còn người kia phải xuống địa ngục chịu khổ hình và tràn đầy hối tiếc. Người ăn xin tuy nghèo nhưng đã ghi nhớ và cẩn thận giữ gìn các luật lệ của Đức Chúa Trời. Còn người giàu lại phớt lờ lời của Đức Chúa Trời, chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền và hưởng vinh quang trong thời gian sống trên trái đất này, và cuối cùng phải chịu số phận như vậy. Địa ngục là nơi đau đớn đến mức người ta sẽ cầu xin dù chỉ một giọt nước trên đầu ngón tay để làm mát lưỡi. Khi còn sống như khách bộ hành trên đất này, chúng ta phải kính sợ và giữ lời mà Đức Chúa Trời ban cho, đồng thời chuẩn bị để đi vào Nước Thiên Đàng (Lu 16:19-26, I Phi 1:17).
Đức Chúa Trời khẩn thiết dặn dò rằng chúng ta bằng mọi giá đừng đi xuống địa ngục. Hãy tỉnh thức và trực cho sẵn để đi vào Nước Thiên Đàng, và hãy truyền đạo để người lân cận cũng được vào Nước Thiên Đàng. Ngài hỏi rằng “Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì?”, và Ngài cũng phán rằng nếu người bên cạnh không được cứu rỗi vì chúng ta không rao truyền, thì đó là trách nhiệm của chúng ta; song nếu chúng ta đã truyền đạo mà người ấy không nghe, thì chúng ta không phải chịu trách nhiệm (Mat 16:26, Êxê 3:17-19). Chia sẻ điều tốt đẹp chính là tình yêu thương. Dù là phần xác thịt hay phần linh hồn, biết chia sẻ chẳng phải là đạo lý sống hay sao? Vì có lời dạy rằng cứu một linh hồn đang chết dần là việc tốt lành nhất. Vì vậy, chúng ta hãy siêng năng chia sẻ sự trông mong về Nước Thiên Đàng đến với những người trong thế gian đang sống mà không có sự trông mong (Lu 10:25-37).
Đức Chúa Trời thương xót chúng ta, Ngài đã không ngần ngại chịu đựng nỗi đau bị đóng đinh trên thập tự giá, thậm chí từ bỏ sự sống của Ngài để cứu chúng ta. Trong thế gian mà lẽ thật đã biến mất, Ngài đã đến một lần nữa trong xác thịt với danh mới là An Xang Hồng, khôi phục Lễ Vượt Qua giao ước mới đã bị mất và dẫn dắt chúng ta đến sự cứu rỗi. Ngay cả khi chịu cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, cô đơn truyền đạo một mình, Ngài cũng không bao giờ đánh mất nụ cười vì niềm vui cứu sống các con cái. Chúng ta hãy nhớ đến sự hiến thân của Cha, Đấng đã yêu thương và hy sinh để khiến cho tội nhân ăn năn, cũng hãy noi theo tấm gương ấy của Ngài (Mác 1:35-38, Khải 3:15-16).
Những người đồng tham vào Tin Lành của Đức Chúa Trời và chịu đựng khổ nạn trên đất này sẽ được hưởng vinh hiển khi đi vào vương quốc trên trời (Lu 22:27-30, Đa 12:1-3). Trong ví dụ về những nén bạc, những người đã dốc hết sức, bằng mọi cách để cứu thêm dù chỉ một linh hồn đã làm lợi ra mười nén hoặc năm nén bạc. Còn người giấu đi một nén bạc tượng trưng cho người chỉ tìm kiếm sự cứu rỗi cho riêng mình và thiếu tình yêu thương (Lu 19:15-27). Những ai đồng hành cùng Đức Chúa Trời trong Tin Lành sẽ được vào sự sống đời đời, còn những ai không chia sẻ Tin Lành mà lại hủy báng sẽ phải chịu hình phạt đời đời (Mat 25:31-46). Lời của Đức Chúa Trời là sự sống. Ngài thấy mọi sự và ban phước hay hình phạt tùy theo việc làm. Vì vậy, chúng ta hãy giữ các điều răn của Đức Chúa Trời trong mọi hoàn cảnh để nhận lãnh phước lành (Khải 20:11-15).
Hãy sống với lòng dạn dĩ và có dũng khí, tự hào là con trai, con gái của Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy nhanh chóng dẫn dắt những linh hồn đáng thương đến sự ăn năn. Trong ngày tai vạ cháy như lò lửa sẽ đến mà thiêu đốt, chẳng để lại hoặc rễ hoặc nhành, những ai kính sợ danh Đức Chúa Trời và những ai ngợi khen và cầu nguyện nhân danh Đấng An Xang Hồng trong thời đại Đức Thánh Linh, sẽ tránh được mọi tai vạ (Mal 4:1-3). Chúng ta đừng giữ lời hứa tốt lành này cho riêng mình, nhưng hãy chia sẻ thật nhiều cho hàng xóm, gia đình, bạn bè và tất cả mọi người chúng ta gặp. Chúng ta hãy nỗ lực hết sức để bước vào Nước Thiên Đàng, là nơi được hưởng vinh hiển đời đời, hãy dẫn dắt nhiều linh hồn đáng thương đến Nước Thiên Đàng đẹp đẽ và trở nên các con cái Siôn tỏa sáng rực rỡ trên trời đời đời mãi mãi.