Ai là đầy tớ cho đồ ăn đúng giờ?

2425Xem
Nội dung

Cha đã từng phán rằng “Ðạo quân hành động theo tiếng kèn thổi, còn các thánh đồ của đức tin hành động theo lời tiên tri”. Thế gian đang gửi đi rất nhiều tin tức cảnh báo thông qua truyền thông và thông qua các nhà môi trường học. Lúc này, chúng ta phải nghiêng tai lắng nghe các lời tiên tri của Đức Chúa Trời mà đã được phán trước rằng “những việc này sẽ xảy ra”, và suy nghĩ xem “chúng ta phải làm gì”.

Trong Kinh Thánh có nói rằng nước nọ nghịch cùng nước kia, sẽ có động đất và nhiều tai vạ khác (Mat 24:7-8). Khi trông thấy lời tiên tri đang được ứng nghiệm, dường như đối với chúng ta vẫn còn công việc là siêng năng tìm kiếm những người nhà còn lại và dẫn dắt họ đến sự ăn năn. Thông qua đấng tiên tri Êsai, Đức Chúa Trời đã phán rằng “Ðức Giêhôva làm cho đất trống không và hoang vu, rồi lật đổ mặt đất”, và Ngài cũng phán rằng những việc thể này xảy đến là vì họ đã dứt giao ước đời đời (Êsai 24:1-5). Con đường để cứu sống các linh hồn đáng thương không có gì khác ngoài giao ước đời đời, tức là giao ước mới. Chúng ta đừng chỉ bỏ mặc họ như vậy, mà việc chúng ta phải làm lúc này là nhanh chóng đưa họ trốn vào Siôn (Giê 4:5-6).

Nếu người canh thấy kẻ trộm đến mà không thổi kèn thì sẽ ra sao? Khi thấy tai vạ sắp đến, những người canh báo hiệu chính là chúng ta. Chúng ta phải báo cho người lân cận của mình biết và kêu gọi họ đến nơi an toàn là Siôn. Hết thảy chúng ta vốn là những tội nhân đang chết dần, nhưng Đức Chúa Trời đã cứu sống chúng ta bằng chính huyết và thịt của Ngài. Ngài đã bị đóng đinh trên thập tự giá, chịu sự hy sinh đau đớn ấy để cứu sống chúng ta. Noi theo tấm gương Đức Chúa Trời là Sự Yêu Thương, chúng ta cũng phải làm công việc là đưa các linh hồn đáng thương trốn vào Siôn và dẫn họ đến sự ăn năn. Chúng ta hãy cho biết thật nhiều rằng hãy mau chóng đến Siôn là nơi an toàn. Dù trước đây đã cho biết rồi, nhưng nếu nghe một lần thì người ta sẽ quên. Những người cứ tiếp tục cho biết, lại rao truyền tha thiết và khẩn thiết thì sẽ nhận được kết quả tốt.

Chúng ta chỉ có thể cho biết khi có tình yêu thương. Không có tình yêu thương thì chúng ta sẽ không nói ra. Người Samari nhân lành đã cứu sống người đang chết dần mà anh gặp trên đường đi, vì anh đã động lòng thương xót. Thầy tế lễ và người Lêvi đã trông thấy mà vẫn cứ đi qua. Đó là những người không có tình yêu thương. Khi người Samari đi ngang qua, thấy người bị đánh đẫm máu và đang chết dần thì cảm thấy quá đỗi thương xót. Người thiện lành coi nỗi đau của người khác như chính nỗi đau của mình. Vì vậy, anh đã cõng người ấy đến nhà quán, xức thuốc và săn sóc để cứu sống người ấy (Lu 10:25-37). Tất cả chúng ta hãy trở nên những người có lòng thương xót giống như người Samari nhân lành.

Vì đã được phán rằng “Hãy tỉnh thức” (Mác 13:33-37), nên chúng ta, những người giúp việc của giao ước mới càng phải siêng năng hơn trong việc truyền đạo. Thay vì nói “Ngày mai hãy làm”, chúng ta hãy cho biết một cách siêng năng (Châm 27:1). Vào thời đại của tai vạ, Lễ Vượt Qua là phương thuốc. Cha cũng đã ban lời rằng “Khi tai vạ giáng xuống nhiều, hãy dạy nhiều về Lễ Vượt Qua”. Điều có thể đẩy lùi tai ương không gì khác ngoài thịt và huyết của Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy cho nhiều người ăn Lễ Vượt Qua, là thịt và huyết của Đức Chúa Trời để cứu sống họ. Ngài đã phán rằng những ai dẫn đem nhiều người về phía Đức Chúa Trời sẽ tỏa sáng như các ngôi sao ở vương quốc trên trời (Đa 12:3).

Chúng ta không nên đến những nơi khiến chúng ta dao động, khiến chúng ta không thể tin Đức Chúa Trời và không thể truyền đạo. Đức Chúa Trời đã phán với Ađam rằng không được ăn trái biết điều thiện và điều ác, nhưng khi lòng tò mò nổi lên và đến gần, thì rốt cuộc người đã ăn trái ấy. Hễ đi thì sẽ thấy, mà đã thấy thì sẽ bị cám dỗ; vì vậy, điều quan trọng là ngay từ đầu không đi và ngay từ đầu không nhìn. Ngài sẽ giao phó vương quốc trên trời làm cơ nghiệp cho những người giữ tốt lời, chực cho sẵn và chia sẻ đồ ăn đúng giờ (Mat 24:37-47). Siêng năng cho họ ăn đúng giờ và giữ Lễ Vượt Qua để tránh khỏi tai vạ, đó chính là chực cho sẵn.

Không phải chúng ta tìm kiếm người xa lạ, mà là tìm kiếm các thành viên trong gia đình trên trời. Khi cha mẹ lạc mất con, họ chỉ gọi tên con đến cháy lòng và chạy khắp nơi để tìm kiếm mà còn không biết giày có tuột khỏi chân, hay bụng có đói hay không. Không ai tìm kiếm một cách qua loa cho có đâu. Khi tìm thấy đứa con đã lạc mất quay trở về thì niềm vui lớn lao đến mức không sao tả xiết. Phải có tấm lòng như vậy thì mới truyền đạo được. Trước khi tai vạ giáng xuống, chúng ta hãy dẫn thêm dù chỉ một linh hồn đến sự cứu rỗi, làm cho nhiều người ăn năn, nhờ đó chúng ta cùng tay nắm tay đi vào Nước Thiên Đàng.